Khẳng định niềm tin
Tối hôm qua, tức chỉ vài giờ trước khi trận đấu tứ kết đầu tiên ở EURO 2008 giữa BĐN và Đức diễn ra tôi lang thang trên mạng tìm đọc các bài bình luận trước trận đấu. Tôi vào những trang web có tiếng như: trang báo Tuổi trẻ, trang báo Bóng đá, trang web http://www.24h.com.vn và trang http://www.bongda.com.vn. Ở đó có một điểm chung là tất cả các nhận định của các BLV đều nghiên phần thắng về các cầu thủ BĐN. Thậm chí có một BLV (của một trong bốn trang web đó) còn khẳng định rằng, anh đã cố vắt óc để tìm ra một chút lợi thế cho người Đức mà vẫn không có. Đọc bài bình luận đó tôi tự hỏi rằng không biết anh ta có bao nhiêu kiến thức về bóng đá và anh ta biết gì về Đức mà nói thế. Người Đức có một lợi thế mà có lẽ còn rất lâu, rất lâu sau (tức nhiên chỉ là nếu có thể thôi) BĐN và những người khác mới có được, đó chính là ý chí và tinh thần chiến đấu. Nó đã trở thành một vũ khí lợi hại của đội tuyển Đức đến nỗi một số người gọi những điều tương tự như vậy là ý chí và tinh thần Đức hay tinh thần thép của người Đức. Hãy nhớ rằng những lúc khó khăn chính là những lúc bản lĩnh của người Đức sẽ được phát huy một cách triệt để. Hẳn các bạn còn nhớ chính Platini đã từng nói rằng: “Khi thi đấu với Đức, bạn hãy thắt chặt dây giày của mình và chiến đấu đến khi tận phút cuối cùng.”
Đó tất nhiên là những thế mạnh truyền thống không thể chối cải được của người Đức. Nhưng nếu xét về tương quan lực lượng hiện tại thì sao? Dù Ballack không xuất chúng như Beckenbauer hay Mathaeus nhưng anh ta là một nhạc trưởng được cả thế giới nhìn nhận về ở khả năng “đọc” trận đấu cũng như khả năng dẫn dắt trận đấu và phong cách thủ lĩnh của mình. Và Đức vẫn còn đó một Klose – vua phá lưới WC2006, một Poldoski – cầu thủ trẻ xuất sắc nhất WC2006, một Lahm hiệu quả ở hành lang cánh trái và một Sweighteiger là khắc tinh của BĐN. Còn BĐN có những ai? Một Deco xuất sắc, một Carvalho chơi khá – tôi hoàn toàn đồng ý. Và thế là chấm hết. Chắc các bạn sẽ hỏi tôi rằng vậy Ronaldo đâu? Tôi chẳng bao giờ đánh giá cao một cầu thủ như thế, một cầu thủ chỉ xuất sắc ở những trận đấu tầm thường với những pha biểu diễn kỹ thuật vô nghĩa. Một người như Ronaldo mà cũng được đeo băng đội trưởng (trong trận đấu với Đức khi Gomez bị thay ra) thì làm sao BĐN có thể khá được. Tương quan lực lượng như vậy mà anh chàng BLV gì đó lại phải vắt óc đi tìm lợi thế cho Đức thì thật chẳng sao hiểu nỗi. Là một fan trung thành của Đức nên có thể những ý kiến của tôi có phần hơi chủ quan nhưng có lẽ ý kiến của anh chàng BLV kia còn chủ quan hơn nữa (chắc hẳn anh BLV này là fan của BĐN rồi). Sau khi tôi đọc được bài bình luận đó, tôi liền email cho chị Ngọc Thu (Chị là một nhân vật rất có tiếng trong làng báo chí và văn học. Nhưng mình sẽ không nói cho các bạn biết chị là ai đâu!) với nội dung chỉ vẻn vẹn có 2 câu là: “BĐN – Đức: 0 – 3. Đức sẽ đợi Croatia ở Bán kết.” Và khi trận đấu kết thúc chị đã nhắn tin lại cho tôi là “Đó là sự kỳ diệu của bóng đá và sự đáp đền của niềm tin.”
BĐN đã thi đấu rất tốt ở vòng bảng, còn Đức thì rất chật vật mới vượt qua. Và vì thế nhiều người đánh giá BĐN cao hơn hẳn. Họ không biết rằng dù có thế nào thì Đức vẫn là Đức. Họ cũng đã quên rằng bất kỳ trong hoàn cảnh nào, bất kỳ một đội bóng nào cũng phải e dè khi đối đầu với Đức. Chưa biết liệu Đức có đi đến tận cùng vinh quang ở giải lần này không nhưng trận đấu hôm qua một lần nữa tái khẳng định rằng “phong độ là nhất thời, đẳng cấp mới là mãi mãi”. Và các bạn hãy nhớ rằng, ở châu Âu, Đức và Ý mới là hai ông vua thật sự.
Sẳn đây post lại vài tấm hình trong trận BĐN – Đức cho mọi người xem chơi.
�i bàn thắng nâng tỷ số lên 3 – 1.
Mehmet Trần






