Tán gẫu

Hôm trước ngồi nói chuyện với một thằng bạn cùng lớp thật lâu. Dù rất thường xuyên gặp nó, ấy vậy mà hai thằng vẫn ngồi tán gẫu với nhau hơn cả tiếng đồng hồ. Ghê thật đó chứ . Nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất từ chuyện thời sự, chuyện học hành, chuyện gia đình, chuyện đá banh đến cả chuyện yêu đương trai gái . Nó thì ok rồi, cuối năm nay nó sẽ lấy vợ. Vợ nó đang là sinh viên năm cuối Đại học Sư phạm. Nó là một người học giỏi, hiền lành và rất thân thiện nên mình đóan là vợ nó sẽ là một cô gái rất xinh đẹp và dễ mến. Hy vọng là khi đó nó sẽ mời mình. Sao dạo này mình lại thích đi ăn đám cưới đến thế nhỉ? Không hiểu sao nữa vì dẫu sao thì mình cũng là một người rất sợ nhậu mà. Rồi một hồi lâu sau nó quay sang hỏi mình có người yêu chưa. “Chưa!” – mình trả lời như một phản xạ tự nhiên. Nó không tin. Nó bảo mình nói vóc. Nó nói mình đẹp trai vậy mà chưa có bạn gái sao. Nghe cũng sướng tai đấy nhỉ . Rồi mình khẳng định là chưa thật mà. Thế là nó lại hỏi hiện giờ chưa có người yêu hay chưa yêu lần nào? Trời ạ. Dẫu sao thì mình cũng đã là một thanh niên 27 tuổi đời mà chưa yêu lần nào thì nguy thật. Đã vậy nó còn bảo tưởng đâu mình chưa yêu lần nào thì nên “đi khám” đi nữa chứ . Khám cái gì mà khám? Từ đầu miình đã thú nhận là mình là một thằng “háo sắc” thì cần gì mà phải đi khám chứ. Rồi như “tính cách” đặc sệt của một người Việt, nó giới thiệu với mình một số bạn gái mà chưa có người yêu. Trời ạ. Thằng bạn mình định “kiếm ăn” bằng nghề tay trái rồi . Rồi nó lôi ra cho mình một lọat những ưu điểm của việc có người yêu như: có người chăm sóc khi đau ốm, có người để hời dỗi yêu thương,… Nghe thì thấy có lý thật. Nhưng mình thấy những cái ưu điểm đó vẫn quá ít so với những cái nhược điểm mà mình từng thấy khi có bạn gái . Nhưng thôi. Đó là chuyện của tương lai. Còn chuyện hiện tại của ta là luyện viết văn để nâng cao tay nghề. Khe khe….