Viết cho người em xấu số

(Ảnh minh họa)

Tôi về đến nhà em lúc khỏang 4h30 sáng, tức chỉ 2 giờ trước khi thi thể của em được đưa về nơi an nghỉ cuối cùng. Một bầu không khí tang thương bao trùm cả khu chợ nhỏ bé này. Tôi bước vào thắp nén nhang cho em và tiến đến bên quan tài của em. Khuôn mặt ngây thơ và xinh xắn của một cô bé chưa bước qua độ tuổi 20 đã trở nên trắng bệch vì không còn sự sống. Vết máu nhỏ vẫn còn hằn trên cằm em. Tòan thân tôi lạnh buốt…

Phải một lúc sau tôi mới có thể bình tâm trở lại. Tôi thầm trách phải chăng Thượng Đế đã không công bằng? Thật bất công khi buộc em, một cô bé luôn được người thân và bạn bè yêu thương phải ra đi ở cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời. Thật tàn nhẫn khi bắt ba và mẹ em phải mất đi đứa con duy nhất của mình. Từ đây, nhà em sẽ ít tiếng cười hơn. Sẽ không còn những tiếng là rầy của ba mẹ em đối với em. Sẽ không còn những lần em mang những tấm bằng khen, các giải thưởng về nhà và đòi “yêu sách” với ba mẹ em. Tôi biết rằng em đã vĩnh viễn ra đi. Tôi biết rằng tôi đã mất đi một người con gái mà tôi luôn xem như đứa em gái của mình. Và tôi cũng biết rằng giữa sự sống và cái chết là rất mong manh!