Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Post cho mọi người bài thơ rất nỗi tiếng của nhà thơ Kiên Giang. Bài thơ này đã được phổ nhạc thành hai bài hát cũng rất nổi tiếng đó là: “Hồi chuông xóm đạo” và “Người em xóm đạo”. Đây cũng là bài thơ mà mình yêu thích nhất. Vì sao ư? Đơn giản vì mình đồng cảm với tác giả, vì không gian mà tác giả đề cập đến trong bài thơ là ngôi trường cấp III thân thương mà tôi đã từng học ở đó 3 năm và vì tôi cũng đã từng có cảm giác như chính tác giả, cái cảm giác không thể lẫn vào đâu được khi bước chân vào nhà thờ cùng người mình yêu: “E lệ em cầu kinh nho nhỏ. Thẹn thùng anh đứng lại không đi.”

Hoa trắng thôi cài trên áo tím

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Từ ngày binh lửa xóa không gian
Khói bom che lấp chân trời cũ
Che cả người thương nóc giáo đường.

Mười năm trước em còn đi học
Áo tím điểm tô đời nữ sinh
Hoa trắng cài duyên trên áo tím
Em là cô gái tuổi băng trinh.

Trường anh ngó mặt giáo đường
Gác chuông thương nhớ lầu chuông
U buồn thay! Chuông nhạc đạo
Rộn rã thay! Chuông nhà trường.

Lần lữa anh ghiền nghe tiếng chuông
Làm thơ sầu mộng dệt tình thương
Để nghe khe khẽ lời em nguyện
Thơ thẩn chờ em trước thánh đường.

Một lần tan lễ chuông ngừng đổ
Hai bóng cùng chung một lối về
E lệ em cầu kinh nho nhỏ
Thẹn thùng anh đứng lại không đi.

Sau mười năm lẻ, anh thôi học
Nức nở chuông trường buổi biệt ly
Rộn rã từng hổi chuông xóm đạo
Tiễn nàng áo tím bước vu quy

Anh nhìn áo cưới mà anh ngỡ
Chiếc áo tang liệm khối tuyệt tình
Hoa trắng thôi cài trên áo tím
Thôi còn đâu nữa tuổi băng trinh.

Em lên xe cưới về quê chồng
Dù cách đò ngang cách mấy sông
Anh vẫn yêu người em áo tím
Nên tình thơ ủ kín trong lòng.

Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường.

Mặc dù em chẳng còn xem lễ
Ở giáo đường ù tịch chốn xưa
Anh vẫn giữ lầu chuông, gác thánh
Nghe chuông truy niệm mối tình xưa

Màu gạch nhà thời còn đỏ thắm
Như tình nồng thắm thuở ban đầu
Nhưng rồi sau chuyến du quy ấy
Áo tím nàng thơ đã bạc màu.

Ba năm sau chiếc xe hoa cũ
Chở áo tím về trong áo quan
Chuông đạo ngân vang hồi vĩnh biệt
Khi anh ngồi kết vòng hoa tang.

Anh kết vòng hoa màu trắng lạnh
Từng cài trên áo tím ngây thơ
Hôm nay vẫn đóa hoa màu trắng
Anh kết tình ta gởi xuống mồ.

Lâu quá không về thăm xóm đạo
Không còn đứng nép ở lầu chuông
Nhưng khi chuông đổ anh liên tưởng
Người cũ cầu kinh giữa giáo đường.

“Lạy chúa! Con là người ngọai đạo
Nhưng tin có chúa ngự trên trời
Trong lòng con giữa muôn màu hoa trắng
Cứu rỗi linh hồn con chúa ơi!”


Bến Tre,
14-11-1958
Kiên Giang